Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016

Trang Nhung: 'Cả hai vợ chồng tôi đều phải giữ trái tim nhau'

Sau hai năm lấy chồng sinh con, Trang Nhung vừa trở lại với vai diễn khá ấn tượng kết hợp cùng Bình Minh. Nữ diễn viên đã có những chia sẻ thú vị về cuộc sống.

Vẫn đang đi tìm nguyên nhân diễn viên nữ khi lập gia đình lại bị định kiến, hạn chế vai diễn

Trong khoảng thời gian hai năm, tôi nhận được rất nhiều lời mời đóng chính trong các dự án phim điện ảnh lẫn truyền truyền hình lớn. Thế nhưng, tôi đều từ chối. Vì con tôi còn quá nhỏ và tôi cũng chưa hứng thú lắm. Khi nhà sản xất “Ngày mai ánh sáng” gửi tôi kịch bản phim, tôi thấy vai diễn rất khác với hình ảnh của mình ngoài đời thực. Hơn nữa, khán giả cũng từng ấn tượng và yêu mến tôi qua vai diễn cô ô sin trong “Kính thưa ô sin”, vai diễn trong “Ngày mai ánh sáng” cũng là một cô ô sin nhưng cung bậc cảm xúc lúc lên lúc xuống khá kịch tính thăng trầm. Tôi hứng thú với một vai diễn có nhiều cảm xúc như thế. Bên cạnh đó, tôi cũng được biết, “Ngày mai ánh sáng” sẽ được trình chiếu trên sóng truyền hình quốc gia VTV3, tôi nghĩ sự trở lại của mình với vai diễn này sẽ được khán giả nhớ đén nhiều hơn.



Thật ra, tôi đóng vai nữ chính trong “Kính thưa ô sin” cách đây cũng 5 năm rồi. Chỉ nói về diện mạo thôi cũng thay đổi nhiều. Sau khi sinh con, phụ nữ nhìn chững chạc hơn thời còn son. Hơn nữa, tạo hình nhân vật cũng khác lạ so với tôi ngoài đời. Để hoá thân thành nhân vật tôi phải để mái ngang, đánh phấn tông màu tối cả mặt, cổ, mặc quần áo màu thật cũ kĩ, dáng đi điệu bộ cũng phải cứng nhắc hơn. Bản thân tôi nhìn mình trên phim cũng thấy xấu lắm nhưng nhờ vậy tôi hoá thân thành nhân vật dễ dàng hơn, đồng thời mang lại hiệu ứng tốt nhất cho phim. Nhưng đây lại là hiệu ứng tốt để hoá thân vào vai diễn chứ việc mình chau chuốt quá về ngoại hình thành ra lại không hợp.

Còn nói về tính cách và số phận nhân vật trong phim, tôi nghĩ, “Ngày mai ánh sáng” cho tôi nhiều cảm xúc hơn. Bởi vì nó có sự thăng trầm, vui buồn, khóc rất nhiều. Còn “Kính thưa ô sin” lại là một vai chính diện, cảm xúc bị đều, chỉ nhẹ nhàng và dễ thương. Lúc đó, tôi cũng còn khá non nớt nên tôi thấy mình diễn rất tự nhiên. Thời điểm đóng “Kính thưa ô sin”, tôi đang muốn thử sức với nhiều thể loại vai khác nhau: từ nhà giàu, yếu đuối đến phản diện, kiêu kì.

Những cảnh khóc của tôi được quay ở Đà Lạt rất đẹp. Trong đó có hai cảnh mà tôi rất thích là cảnh phải rời xa nhân vật Phúc do anh Bình Minh đóng, dù còn rất yêu anh này. Khi đó, anh ấy đang chăm sóc mình trong bệnh viện, tỉnh dậy thấy sự tận tâm của người mình yêu nhưng phải quyết định ra đi, tự nhiên khi tôi khóc lại thấy nghẹn lòng, khóc trong sự đau khổ vì cảm nhận nổi đau của nhân vật rất rõ, rất yêu người đàn ông này nhưng không làm cách nào đến được với anh ấy vì khác biệt vị trí. Cảnh thứ hai là cuối phim, tôi nhập tâm vào vai diễn đến mức mà đạo diễn hô cắt nhưng nước mắt tôi cứ rơi. Bởi thương xót cho số phận nhân vật này quá, cứ yêu, cứ suýt đến được với nhau rồi lại phải chia ly.

Tôi và anh Bình Minh có sự quý mến thân tình. Tôi rất hứng thú vì vai diễn này được kết hợp với anh Bình Minh. Mọi người vẫn trêu là hai cựu người mẫu trở lại đóng phim. Một phần tôi nhận phim này vì vai nam chính của anh Bình Minh rất hay. Khi mình là nữ chính, đóng cặp với một nam chính mà vai họ cũng hay thì cũng sẽ liên kết với nhân vật của mình tạo sự cân bằng bổ trợ cho nhau. Kết hợp với anh Bình Minh, chúng tôi được khen xứng đôi về ngoại hình, chiều cao. Về diễn xuất, nhờ sự thân thiết giữa tôi và anh Bình Minh mà trong những cảnh cần cảm xúc tốt, chúng tôi diễn rất tự nhiên và ngọt ngào.

Qua nhiều bộ phim tôi đã từng đó, tôi có cho mình nhiều kinh nghiệm diễn xuất dù tôi chỉ là tay ngang. Dù không được đào tạo bài bản nhưng tôi cũng có những cung bậc cảm xúc. Tôi rất thích học hỏi từ những diễn viên chuyên nghiệp gạo cội như cách khóc, cách hôn ăn gian... sao cho thật và đẹp nhất. Thời mới đóng “Kí túc xá”, tôi khóc xấu lắm vì khi đó mới làm diễn viên mà, khóc cứ méo xệch, nhăn nhó hết cả mặt, giờ thì đã biết canh góc và dùng kĩ thuật để góc vừa cảm xúc lại vừa đẹp. Tôi đóng phim không nhiều nhưng mỗi bộ phim lại để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi. Nó khiến tôi ngày càng yêu cái nghề diễn viên hơn vì bản thân được trải nghiệm nhiều cung bậc tình cảm, hiểu được nhiều con người với những tính cách khác nhau.



Ngày xưa, khi tôi tham gia được một hai phim truyền hình, cũng có rất nhiều báo phỏng vấn và giật tít là “người mẫu Trang Nhung đóng phim”. Điều đó với tôi đều là niềm tự hào. Vì đúng, tôi là người mẫu đi đóng phim. Nhờ chữ người mẫu đi đóng phim nếu tôi đóng tốt thì mọi người sẽ càng thích mình hơn, quý trọng mình hơn. Để đóng được một bộ phim, để thể hiện cảm xúc tròn trịa trong bộ phim đó là một điều rất khó khăn. Nếu mình làm được điều đấy thì đồng nghĩa mình có sự đầu tư, có sự trau dồi, khán giả cũng trân quý mình hơn, cho tôi thêm động lực phấn đấu và khẳng định mình. Tôi từng trải qua nhiều vai trò: người mẫu, diễn viên, ca sĩ. Tôi nhận ra, bản thân đã qua thời người mẫu, tre già măng mọc, quy luật vốn là thế. Ở vai trò diễn viên, tôi sẽ theo được dài hơi hơn và tôi cũng đam mê hơn. Tôi được nhiều khán giả đánh giá diễn xuất ngày càng tự nhiên hơn. Tuy nhiên, cũng có vài người nhắc nhở mình những chỗ diễn chưa tốt, tôi vẫn vui vẻ đón nhận để mỗi ngày diễn tốt hơn, hoàn hảo hơn.

Tôi nghĩ ở Việt Nam, điều này rất đúng. Tôi chưa tìm ra được lí do vì sao khi lập gia đình rồi, các nữ diễn viên lại không được giao những vai diễn trẻ trung, những vai diễn mà trước đây các nữ diễn viên ấy có thể diễn vô cùng tốt. Ví dụ, thời gian trước, khi cần tìm diễn viên nữ cho vai chính thật đẹp thì đề nghị đầu tiên là mời tôi rồi những dự bị thứ hai, thứ ba là những người khác. Nhưng khi tôi có gia đình thì Trang Nhung lại nằm ở cái thứ tư thứ năm chứ không còn ở vị trí đầu tiên. Ông xã tôi là người làm phim và cũng đặt câu hỏi như tôi. Trong khi ở nước ngoài, ở thế giới, chuyện kết hôn là chuyện đời tư của diễn viên không liên quan gì dến việc chọn cho nhân vật. Không nói đâu xa, ở Hàn Quốc, khi chọn nữ chính cho “Vì sao đưa anh tới”, nhà làm phim nhớ ngay đến nữ diễn viên Jeon Ji Huyn dù mười mấy năm cô ấy gần như vắng bóng trên màn ảnh, tên tuổi không thể hot như những diễn viên khác được. Vậy mà đạo diễn vẫn mời cô ấy và bộ phim ăn khách bất ngờ. Họ thấy được nhân vật như thế chỉ có cô ấy đóng hợp. Ở Việt Nam lại có sự khác biệt. Tôi vẫn đang đi tìm câu trả lời cho bản thân về vấn đề này. Đây là sự hạn chế và cũng tiếc cho người diễn viên.

Năm qua, tôi nhận được bốn kịch bản phim điện ảnh. Tôi đều từ chối hết, Năm sau, nếu mọi thứ đều thuận lợi, tôi và ông xã sẽ cùng nhau làm một phim điện ảnh do tôi đóng chính. Đây là một kịch bản mà ông xã tôi rất ấp ủ. Đối với tôi, vai Bella trong “Scandal: Hào quang trở lại” là vai diễn hay và để đời. Để quay lại với điện ảnh, tôi mong muốn tìm được một vai diễn hay như thế hoặc phải hay hơn. Nếu không khán giả sẽ nói sự trở lại của tôi nhạt nhoà. Tôi muốn nhắc đến Trang Nhung là nhắc đến Bella của “Scandal: Hào quang trở lại” và một vai diễn nào đó tiếp theo. Tôi muốn sự trở lại phải là bước đột phá và khác biệt.

Không phải tôi không chọn mà là tôi đợi một kịch bản khiến tôi thật sự hứng thú. Còn với phim của ông xã, tôi muốn đây là một kỉ niệm của hai vợ chồng: anh là đạo diễn, nhà sản xuất, còn tôi là diễn viên chính của phim. Đây cũng là một thuận lợi cho cả hai. Ví dụ phim của đạo diễn khác, tôi muốn sửa một xíu thế này, thế kia, tôi đâu thể lên tiếng được. Nhưng với ông xã tôi, tôi thấy có ý tưởng nào hay, tôi có thể chia sẻ cùng anh ấy. Hơn hết, chồng làm đạo diễn, vợ làm diễn viên thì cả hai phải cùng làm sao để khán giả không còn nghĩ chúng tôi là vợ chồng kết hợp nữa mà là vai trò đạo diễn, diễn viên đúng nghĩa. Nếu chúng tôi làm một phim quá tệ, thể nào khán gỉa cũng nói: “Ôi trời ơi, đúng là chồng làm đạo diễn mới mời vợ”. Chúng tôi rất sợ điều này. Thế niên, dù ông xã có rất nhiều kịch bản nhưng anh vẫn muốn tôi đóng vai diễn này vì tôi hợp vai. Còn phim khác hợp diễn viên khác, tôi vẫn khuyến khích chồng mời diễn viên đó.

“Cả hai vợ chồng tôi đều phải giữ trái tim nhau”

Tôi nghĩ mọi thứ là do số phận. Cái gì đến và đi đều có lí do. Mọi thứ với tôi như sắp đặt. Với công việc thì bao nhiêu mới là đủ. Tôi có chút tiếng tăm và được khán giả yêu thích với phim này cứ thế tôi lại đóng tiếp phim khác rồi phim khác nữa. Đến lúc nào đấy, tôi nhìn lại con đường mình đi sẽ thấy bản thân cô độc. Cái tất yếu của người phụ nữ vẫn là gia đình. Tôi muốn bản thân cân bằng công việc, gia đình, tình yêu để khi nhìn lại tôi thấy cuộc sống mình đầy đủ, không thiếu gì hết. Bản thân có thể điều khiến được cuộc đời của mình. Đúng là khi tôi lấy chồng sinh con, sự yêu thích của khán giả cũng giảm đi. Nhưng tôi không buồn vì điều đó. Nếu mình thật sự yêu nghệ thuật thì có thể thử sức ở nhiều vai trò khác nhau.


Trong cuộc đời người phụ nữ, bước ngoặc lớn nhất là lấy chồng và sinh con. Đặc biệt là khi sinh con, mọi thứ thay đổi nhiều lắm. Có nhiều áp lực xảy ra từ mọi phía. Nó gần như đảo lộn cuộc sống của mình. Sự thay đổi lớn nhất ở tôi là sự hi sinh. Trước đây, tôi nghĩ cho bản thân mình nhiều. Khi có chồng con rồi thì tôi nghĩ cho gia đình nhiều hơn. Khi mình sinh ra một sinh linh bé bổng, là máu mủ ruột thịt của mình thì có quá nhiều cảm giác đặc biệt khó tả. Tôi cảm nhận phải yêu thương, bao bọc, bảo vệ suốt đời. Có con rồi, tôi thương mẹ mình hơn. Vì mẹ tôi phải trải qua quãng thời gian dài vất vả để nuôi ba chị em tôi khôn lớn. Tôi nhận ra được chân lí: Ai trong cuộc đời cũng sẽ có một người yêu mình nhất, đó là mẹ mình.

Có một đứa con xinh đẹp, tài giỏi lừng lẫy thì tự hào lắm chứ. Nhưng nghĩ theo một hước khác. Con mình nổi tiếng như thế thì cuộc đời của nó, số phận của nó vẫn sẽ có những nỗi buồn. Liệu tôi có muốn điều đó đến với con không? Để nghĩ về tương lai của con, tôi vẽ ra nhiều thứ lắm. Còn hiện tại, tôi muốn hướng cho con gái là một người mạnh mẽ, cứng rắn giống như mẹ nó. Tôi không đặt nặng chuyện con có nổi tiếng hay không và cũng không muốn làm điều đó cho Vani.

Tôi là một người mẹ rất chiều con. Thế nhưng, tôi sẽ dạy con theo cách nghe hiểu lí lẽ hơn đòn roi hay mắng chửi nặng nề. Hơn nữa, Vani là một cô bé có nhiều điều đặc biệt trong suy nghĩ. Với những người trong gia đình dù bà con xa, Vani cực vui vẻ và thích chơi cùng nhưng với những người mới quen, không phải người trong gia đình, Vani không có cảm hứng nhiều. Dù mới 20 tháng những Vani có những suy nghĩ như những em bé ba tuổi. Cô bé cực bướng bỉnh nhưng cũng rất đáng yêu. Tôi phải đọc sách suốt để tìm ra những cách dạy con phù hợp. Tôi thấy có một câu rất đúng: "Trong khoảng khắc bạn la mắng hay đánh đòn con, thì khoảnh khắc đó là lúc bạn không yêu con, mắc dù chỉ là một lúc". Có lần, tôi nói hơi nặng một chút, rõ ràng tôi thấy Vani buồn lắm. Tôi không muốn dù là khoảng thời gian nhỏ nhất, mình lại không yêu thương Vani. Thế nên, tôi luôn hạn chế, mặc dù biết trẻ con sẽ có vô vàn điều làm mình áp lực, mệt mỏi và đôi khi sẽ phải lớn tiếng. Nhưng tôi sẽ cố bình tĩnh và kìm nén nhất có thể. Trẻ con ngây ngô lắm. Vani cần được chỉ bảo và dạy dỗ.

Tôi luôn nhớ mãi câu mà mẹ tôi thường nói: "Không quan trọng con sinh ra ở đâu mà quan trọng con sẽ làm được gì và con người con sẽ ra sao". Mặc dù gia thế của một con người ảnh hưởng không ít đến cốt cách của họ nhưng tôi dám chắc nó không phải là tất cả. Tôi từng thấy nhiều người có gia cảnh khó khăn, không điều kiện học hành tốt nhưng họ lại rất thành đạt, được nhiều người nể trọng. Ngược lại, nhiều người sinh ra trong gia thế tốt lại không làm được gì cho chính bản thân mình và gia đình, thậm chí xấu mặt gia đình. Khi tôi lấy chồng, điều đầu tiên tôi chọn người đi cùng mình là bản thân anh ấy cư xử với tôi ra sao, tình cảm tôi dành cho anh ấy bao nhiêu, anh ấy là người đàn ông thế nào, chứ không phải gia đình anh ấy thế nào, anh ấy có bao nhiêu cái nhà cái xe.



Dĩ nhiên, khi biết gia đình chồng gia giáo cốt cách, tôi càng thêm tự hào. Gia đình chồng gia thế, anh ấy là người đàn ông giỏi, kiếm tiền tốt thì người phụ nữ phải có những tố chất tốt đẹp như thế nào thì người đàn ông ấy và gia đình của anh ấy mới chọn là vợ làm dâu. Khi anh ấy lấy tôi làm vợ cũng là một niềm tự hào với anh ấy. Sự giàu có không biết bao nhiều mới là đủ. Nếu anh ấy giàu cũng có người giàu hơn, nếu tôi đi tìm kiếm cái giàu thì không biết phải dùng cột mốc nào làm chuẩn. Người đàn ông giàu nhưng đối xử với người phụ nữ không tốt người phụ nữ đó cũng đâu hạnh phúc. Nhiều người nghĩ nếu chồng tôi không giàu sao tôi lấy. Đó là suy nghĩ của mọi người. Với bản thân ông xã tôi, anh hiểu lí do vì sao tôi chọn anh, tôi có vòi vĩnh cái gì ở anh không. Đối với tôi, để so những món đồ hiệu với một người đàn ông thì tôi thấy quá ít ỏi và cũng đánh giá quá thấp về người đàn ông. Vì người đàn ông tốt giỏi sẽ cho mình nhiều thứ đáng trân quý hơn chứ sao lại là những món đồ hiệu.

Tôi thấy không có nhiều thay đổi khi yêu và kết hôn. Tôi có những thói quen rất đời thường như buổi sáng ngủ dậy hay lấy kem đánh răng cho nhau, hay kể chuyện vui cho nhau nghe.... Những điều đó, tôi và ông xã muốn giữ mãi để luôn có nhau trong lòng mọi lúc mọi nơi. Bây giờ có Vani lại càng vui hơn. Tuy nhiên, có Vani thì áp lực và lo lắng nhiều hơn, không phải vì tài chính mà là sự chăm sóc con thay đổi giờ giấc sinh hoạt của cả hai. Hai vợ chồng cũng cố gắng hỗ trợ lẫn nhau.

Tôi vun vén nhiều cho gia đình, nhất là về tình cảm. Tôi ít mua sắm cho bản thân mà dành cho gia đình nhiều hơn. Tôi mua nhiều đồ cho Vani, cho ông xã. Tôi muốn con tôi, chồng tôi đẹp nhất. Bản thân mình mới là sau cùng.

Cả hai vợ chồng tôi đều phải giữ nhau. Giữ nhau ở đây không phải giữ chân nhau mà là giữ trái tim của nhau. Chồng tôi thích người phụ nữ biết tề gia nội trợ để lúc khó khăn như khi giúp việc về quê còn xoay sở được. Anh ấy tìm được ở con người tôi. Tôi với ông xã cũng hay nói với nhau, bây giờ người nào lăng nhăng, không chung thuỷ thì người đó thiệt thòi thôi. Vì giờ, gia đình đang ổn định, con cái càng lớn càng đáng yêu thế này. Một trong hai không hài lòng mà cứ đi tìm niềm vui bên ngoài thì khi quay lại không còn vợ hay chồng thì chỉ có bản thân mình hối hân. Điều dằn vặt nhất ở con người chính là sự hối hận nên đừng để bản thân rơi vào hoàn cảnh đó.

Ông xã tôi. Tôi quan niệm rằng, nếu hai người tranh luận với nhau, nếu người đàn ông có thắng cũng không vẻ vang gì cả. Phụ nữ cãi vã có to tiếng hay đanh đá cũng bình thường thôi. Vì người ta nói phụ nữ đanh đá chứ có ai bảo đàn ông đanh đá bao giờ. Người đàn ông cao thượng biết nhường nhịn vợ đúng lúc đúng chỗ thì đáng quý. Người ta đã là người phụ nữ của mình, sinh con cho mình là điều lớn lao nhất rồi, có nhường nhịn họ chút xíu cũng có gì to tát.


Ông xã tôi rất thích con trai. Bà nội lại thích cháu gái vì bà nội có tới hai người con trai. Lúc có bầu Vani, đi siêu âm bảo là con gái, ông xã tôi có hơi không vui. Đến khi bầu lớn thì ông xã lại thích dần. Vì đó là máu mủ ruột thịt của mình mà. Bé Vani ra đời lại đáng yêu, giống anh như đúc thì anh lại yêu Vani quá. Anh ấy bảo là đứa sau, em sinh con gái cũng được. Anh có bảo tôi là: “Thật ra, anh thích con trai vì khi con trai lớn lên có khổ cũng đỡ hơn. Còn con gái thì yếu đuối dễ tổn thương. Chỉ mỗi chuyện lấy chồng sinh con cũng đau đớn rồi, chưa kể gia đình chồng có đối xử tốt với con mình không?” Anh nghĩ đến những cái đáng thương của người phụ nữ vì thương vợ thương mẹ quá.

Mẹ chồng tôi là người phụ nữ rất nhạy cảm, khó tính nhưng cũng rất dễ thương và hài hước. Bà chỉ khó tính khi cảm thấy người đó không biết cư xử, không biết điều. Cuộc sống này hơn nhau ở sự biết điều. Biết điều ở đây không phải là sự nhịn nhục. Khi mẹ chồng thấy tôi có thể ổn định gia đình, có thể tề gia nội trợ tốt, chăm lo được cho con cháu của bà thì mẹ chồng cũng yêu quý tôi. Không phải thấy mẹ chồng yêu quý thì tôi muốn làm gì thì làm. Lúc nào, tôi cũng muốn vun vén. Đàn ông có hai người phụ nữ quan trọng và mẹ và vợ. Vợ và mẹ không hoà hợp thì người đàn ông sẽ rất mệt mỏi.

Ít người mẹ chồng nào lấy lòng con dâu lắm. Ngược lại, người con dâu nên làm cho mẹ chồng hài lòng. Bản tính tôi ngay thẳng, tôi không thích sự xu nịnh làm giá trị con người mình tháp kém. Tôi sẽ cố gắng làm mẹ chồng vui vẻ và không gây phiền toái hay muộn phiền đến mẹ. Tôi điều chỉnh làm sao để hoà hợp với mẹ mình. Mẹ chồng tôi luôn khó tính những điều có lí. Nhất là khi có cháu, bà căn dặn nhiều. Vì bà kĩ tính, bà thương nên mới nói. Kể cả khi bà không vui do áp lực ngoài xã hội, áp lực công việc thì tôi cũng thấy bình thường. Tôi không đặt nặng vấn đề hay quy chụp khi mẹ khó tính thì nghĩ ngay mẹ ác cảm với mình. Khi mẹ khó chịu, mẹ giận thì tôi thường tránh đi, hay bế Vani lên phòng chơi để khi mẹ hết giận, bớt mệt mới đối diện. Bản thân tôi cũng không phải là tuýp thấy người khác khó chịu thì cố tình làm.



Tôi nghĩ tôi không cần phải xin ai hết. Khi tôi đọc kịch bản thấy không quá lố lăng thì tôi sẽ làm. Còn nếu có cảnh nóng thì tôi sẽ nói không. Không phải khi có gia đình mà trước giờ tôi đóng phim, tôi đều không nhận phim có cảnh nóng. Nhiều phim hay nhưng khi tôi hỏi có diễn viên đóng thế không? Mọi người bảo phim điện ảnh mà có diễn viên đóng thế thì không thật, tôi đều từ chối hết. Có gia đình thì điều đó càng không thể thay đổi.

Thật ra, việc thanh lí quần áo mất cả một khoảng thời gian dài tôi mới quyết định làm. Vì có nhiều bạn hay vào trang cá nhân của tôi hỏi tôi mua đồ ở đây, tôi cũng chỉ họ nhưng nhiều bạn cũng than vãn với tôi về giá cả. Và chính họ lại nói nếu bao giờ chị chán thì nhường lại giá rẻ cho e nhé. Tôi nghĩ quần áo mình quá nhiều, mặc một hay hai lần rồi thanh lí lại, ai muốn mua họ sẽ mua, tôi không ép buộc ai cả. Thế mà tôi lại làm cho nhiều người thích thú và rất vui. Họ nhận được quần áo luôn cám ơn tôi vì mua được giá rẻ mà đồ lại như mới. Tôi làm mọi người vui, tôi cũng vui và hứng thứ. Thêm nữa, tôi nghĩ tôi có quá nhiều quần áo mà để đó cất đi gom lại thành từng thùng thì quá lãng phí. Tại sao mình không làm việc có ích cho bản thân mình một chút và cho cả mọi người. Bên cạnh đó, việc thanh lí quần áo, tôi cũng có mục đích tốt của riêng mình. Tôi cũng không muốn bô lô bô la để làm gì miễn sao tao thấy đúng là được. Và tôi thấy mình cũng tạo được phong trào khi nhiều người giàu có hơn tôi họ vẫn thanh lí quần áo và thực hiện được nhiều mục đích tốt đẹp. Tôi cũng nghĩ đây là việc làm mình nên ủng hộ vì không phải ai cũng như mình thích một bộ quần áo mà lại bỏ ra nhiều tiền mua chỉ để mặc vài ba lần .

Cũng nhờ vào việc thanh lí quần áo trên trang cá nhân, tôi mới quyết định cho ra mắt thương hiệu của riêng mình cũng là việc tôi ấp ủ từ khi còn làm người mẫu. Tôi biết được thị hiếu và gu khách hàng ra sao, giá cả họ có thể chi trả cho một món đồ trung bình tầm bao nhiêu và tôi hướng tới ai cũng có thể mặc được quần áo thiết kế của tôi, giá cả hợp lí mà chất lượng lại tốt. Dù cho ra mắt thương hiêu thời trang riêng tôi nghĩ tôi sẽ vẫn tiếp tục bán thanh lí vì nhiều mẫu đồ tôi sưu tầm của nhiều hiệu mà không phải đồ thiết kế vẫn được các bạn rất thích và kêu gọi tôi thanh lí suốt, nhưng thường có thời gian tôi mới soạn để bán được. Còn khoảng 60% quần áo tôi mặc đều do mình thiết kế và tôi thấy thích vô cùng.

Trang Nhung: 'Cả hai vợ chồng tôi đều phải giữ trái tim nhau' Rating: 4.5 Diposkan Oleh: Trần Nghĩa

0 nhận xét:

Đăng nhận xét